Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Tình Yêu Nhân Loại. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Tình Yêu Nhân Loại. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 23 tháng 6, 2020

Chân Tình



Chân Tình

Em đi đi giữa rừng người,
Còn ta dõi mắt muôn đời đợi em,
Về em nhé… sắp tàn đêm…!
Có nghe tiếng gọi bên thềm tử sinh…?
Thương em đuổi bắt mộng tình,
Hằng sa số kiếp linh đinh xứ người,
Quay về nhé… một lần thôi…
Tay anh xin hứa muôn đời dìu em.

~ Hoa Mai ~
Hoa Kỳ ngày 23 tháng 6 năm 2020


(*) Ảnh minh họa từ FB.


Thứ Tư, 3 tháng 6, 2020

Tìm Công Lý




Tìm Công Lý

Tôi yêu nước tôi một thời xinh đẹp,
Luôn tự hào là đất nước hùng anh,
Yêu quý tự do, đùm bọc, hiền lành,…
Trong chốc lát… trở thành con thú dữ…!!!

Tôi ngồi đây đọc từng trang lịch sử,
Lòng ngậm ngùi đau xót đến tim gan,
Thương quê hương xao xác cảnh tương tàn,
Tâm cách biệt vì màu da đen trắng…!!!

Đấng hùng anh…! xin lắng lòng tĩnh lặng,
Nghe tận cùng sâu thẳm đáy tim anh,
Anh sẽ nghe tiếng ríu rít yên lành,
Vì tất cả là anh em ruột thịt…

Bận lòng chi với hơn, thua, được, mất,…
Tha thứ người, dập tắc lửa sân si,
Tương tác đấu tranh, sát nghiệp ích gì,
Trái tim thật luôn chứa đầy công lý.

~ Hoa Mai ~
Hoa Kỳ, đêm ngày 3 tháng 6 năm 2020
(Viết trong dịp nhân dân Hoa Kỳ xuống đường tranh đấu cho sự công bằng của anh George Floyd.  Tình hình rất bạo động và gây tổn thương rất nhiều về hãng xưởng thương mại và giết hại bao nhiêu người chết)

Thứ Tư, 22 tháng 5, 2019

Viết Cho Em



Viết Cho Em

Em nhìn xuống để học điều vô ngã,
Em nhìn lên học hỷ xả bao dung,
Như suối yêu thương thấm rót vào lòng,
Tưới mát càn khôn, dưỡng nuôi muôn vật.

Bận lòng chi những ngôn từ: được, mất,…
Tâm bình yên… trong hư, thật, buồn, vui,
Như vầng trăng, như ánh sáng mặt trời,
Luôn êm dịu dẫu dòng đời nghịch lý.

Đừng hờn trách… tâm chứa đầy ích kỷ,
Đừng hờn ghen, tâm ganh tỵ,… ích gì?
Đừng hơn thua, tâm thắng lợi,… ích chi?
Tâm chánh niệm, tâm từ bi,… tâm Phật.

Em tìm chi giữa dòng đời vật chất?
Từ a tăng vạn kiếp đến nơi này,
Tìm được gì hay cũng chỉ trắng tay?
Thân mệt mỏi trong vũng lầy sinh diệt!

Về thôi nhé…! đóa sen vàng tinh khiết,
Chuyến xe chiều tha thiết đợi chờ em…

~ Hoa Mai ~
Hoa Kỳ ngày 22 tháng 5 năm 2019

Thứ Tư, 21 tháng 11, 2018

Lễ Tạ Ơn



Lễ Tạ Ơn

Lễ tạ ơn… vạn nghìn lời tạ lỗi,
Một kiếp người mà vạn kiếp đầu rơi,
Giữa đêm khuya nghe tiếng khóc thấu trời,
Tim đau thắt cho cuộc đời mê muội.

Khóc cho anh…
Cho tôi…
Cho muôn người đắc tội,
Xin một lần…
Được tỉnh thức…
Một lần thôi…!!!

~ Hoa Mai ~
Thanksgiving Eve, Hoa Kỳ, ngày 21 tháng 11 năm 2018

Thứ Sáu, 13 tháng 7, 2018

Sài Gòn Có Mưa



Sài Gòn Có Mưa

(cảm tác qua bức hình minh họa)

Sài Gòn hôm nay mưa nhiều không nhỉ...?
Em thế nào sau thế kỷ hai mươi,
Tóc có còn thơm, môi có nở nụ cười,
Tà áo trắng có còn hương thanh khiết…?

Ta nhớ em thuở trời xanh nước biếc,
Thuở em còn là Hòn Ngọc Viễn Đông (*),
Sài Gòn hôm nay có tráng lệ má hồng,
Hay em đã tàn xuân trong mưa lũ...?

Gắng lên em, xuân vẫn còn ươm nụ,
Thì em ơi…!!! một trận lũ sá gì,
Hoa Ưu Đàm (**) đang nở rộ khắp lối đi,
Dìu nhân loại thoát ly vòng sinh tử.

Đang ngồi đây ta cùng em tâm sự,
Nỗi niềm chi mà lặng tiếng cười vui…!!!

(*) Hòn Ngọc Viễn Đông:  Là một mỹ danh mà người Pháp dùng để chỉ thành phố Sài Gòn lúc xưa.
(**) Hoa Ưu Đàm:  Theo truyền thuyết là một loại hoa rất quý 3000 măm mới nở một lần ám chỉ Phật sẽ ra đời.

~ Hoa Mai ~

Hoa Kỳ ngày 13 tháng bảy năm 2018
 


Thứ Tư, 25 tháng 4, 2018

Thương



Thương

Đất nước tôi ơi!  Sao cái gì cũng giả…!!!
Chắc Đảng giả… nên con người cũng giả,
Giả suốt cuộc đời và giả khắp môi sinh,
Trẻ em sinh ra đã học giả lúc sơ sinh,
Khi khôn lớn lại chuyên làm đồ giả…
Giả gạo, giả mì,… và giả cả trái cây,
Rau trong vườn cũng nhuộm bởi thuốc tây,
Cá dưới biển cũng tẩm màu thuốc độc…
Từ Lạng Sơn tới đồng bằng Châu Đốc,
Đầy những công ty thải chất độc đầy trời,
Biết bao giờ mới tỉnh thức được em ơi…!!!
Mở mắt nhìn quanh, đừng phí thải cuộc đời,
Tập khôn lớn và học lời chân thật,
Mãi trẻ hoài… mãi bú mớm… sao em???
Kể từ nay lột bỏ lớp màn đêm,
Không giả tạo, không làm điều độc ác,
Cũng từ nay nguyện sống đời đạm bạc,
Sống nhân từ, sống đạo đức nghe em,
Học lớn khôn, sống nếp sống êm đềm,
Và đứng vững… cớ phải chi khuất phục!!!
Đất nước hùng anh luôn xem thường vinh nhục,
Đạo làm người thì phải biết thật lòng nhau,
Trước năm châu luôn đứng thẳng, chớ gục đầu,
Mới hãnh diện là con Rồng cháu Lạc.
Nhìn thấy em mà tim lòng xé nát,
Thương em nhiều… nhiều lắm… em ơi...!!!

~ Hoa Mai ~
Hoa Kỳ ngày 25 tháng tư năm 2018


Thứ Ba, 28 tháng 11, 2017

Muôn Đời Yêu Tiếng Việt


Muôn Đời Yêu Tiếng Việt

Nước Âu Lạc (*) bốn nghìn năm văn hiến,
Vẫn anh hùng, vững mạnh đến hôm nay,
Dẫu nghịch ngôn có đổi dạng làm thầy,
Thì cũng chỉ trên vành môi chót lưỡi…!

Dân Âu Lạc sống trong hồn quốc ngữ,
Thì sá chi những điệu chữ cuồng vong,
Giống rồng tiên đâu dễ bị ngã lòng,
Ơn tổ quốc… muôn đời yêu tiếng Việt.

(*) Âu Lạc là tên của đất nước Việt Nam từ thời xa xưa lúc mà đất nước và con người được thanh bình và hạnh phúc nhất.
(**) hình ảnh sưu tâm trên mạng

~ Hoa Mai ~

Hoa Kỳ ngày 28 tháng 11 năm 2017

Thứ Bảy, 19 tháng 8, 2017

Xin Gởi Anh


Xin Gởi Anh

Kính tặng anh Huệ Viên

Xin gởi anh một trái tim hoàn mỹ,
Để mỗi ngày anh gói ghém vào thơ,
Cho tình thương lan rộng khắp cõi bờ
Cho nhân loại chứa chan niềm vui mới…

Xin…
Ngã nón chào anh… vần thơ dịu vợi,
Rót ru đời qua tiếng nói yêu thương,
Xin ngày mai hoa nở khắp mười phương
Và… vũ trụ hoan ca tình bất diệt.

Xin gởi anh…
Lời yêu thương tha thiết…

~ Hoa Mai ~
Hoa Kỳ ngày 19 tháng 8 năm 2017


Thứ Năm, 28 tháng 4, 2016

Đến Lúc Rồi


Sau mấy ngày theo dõi trên mạng đang diễn biến ra rất nhiều nổi khổ tâm của người dân ở quê hương xứ sở…  Thêm vào đó lại biết được có bao nhiêu nhà văn, nhà thơ viết rất nhiều về những cái đau, cái khổ, cái tủi nhục của nhân dân xứ Âu Lạc (Việt Nam), nhất là qua bài thơ “Đất Nước Mình Ngộ Quá Phải Không Anh” của thi sĩ giáo sư Trần Thị Lam.  Tôi rất lấy làm cảm động và cũng muốn viết lên một vài tâm sự cho quê hương đất nước “Đến Lúc Rồi Cần Phải Đứng Lên” nhưng rồi không biết vì một lý do nào đó lương tâm không cho phép tôi viết bằng những lời bạo động, trách móc hoặc chỉ trích mà thay vào đó tôi xin dâng hiến bài thơ nho nhỏ mang tựa đề “Đến Lúc Rồi” xin kính dâng tặng đến tất cả nhân dân Âu Lạc (Việt Nam) nói riêng và thế giới nói chung hãy cùng nhau thức tỉnh.  Chúng ta hãy vượt lên cao hơn cái tình yêu nhỏ bé qua miếng cơm manh áo mà hãy sống và đối đãi với nhau thật “tử tế” bằng lối sống thuần chay tinh khiết để rồi không chỉ riêng cho nhân dân Âu Lạc (Việt Nam) chúng ta mà cả thế giới, vũ trụ muôn loài vạn vật cũng đều được chung vui và hạnh phúc… Nếu các bạn đọc có cùng một cảm thông thì xin hãy cùng chúng tôi chia sẻ đến rộng rãi khắp nơi để ngõ hầu làm tỉnh thức tất cả chúng ta theo con đường bác ái và tỉnh thức cho chính mình.  Xin chân thành cảm ơn các bạn rất nhiều.

Đến Lúc Rồi

Đến lúc rồi… anh nên mở cửa tim ra,
Để nhìn thấy mặt trời đang chiếu sáng,
Để hít thở một luồng không khí trong lành, hảo hạng,
Và để biết rằng anh đang sống trên trần gian…

Đến lúc rồi… anh phải thật sự khôn ngoan,
Để nhìn thấy rõ tận tường đâu là sự thật,
Để cảm giác cái đau thương của muôn loài sinh vật,
Để nhận thức rằng cuộc sống luôn vô thường và hết sức mỏng manh…

Đến lúc rồi… anh hãy ngừng hết chiến tranh,
Để nắm tay nhau và tạo dựng hòa bình,
Để đất nước và con người cùng vạn vật sinh linh,
Được chung sống thật bình yên trên một hành tinh diễm tuyệt…

Đến lúc rồi… anh có hay có biết…???
Luân lý làm người là tử tế với nhau,
Lấy yêu thương và san sẻ làm đầu,
Sống cho tất cả… vì nhau… là hạnh phúc.

Đến lúc rồi… ta hãy coi thường vinh nhục,
Thấu hiểu muôn loài là thân thuộc với nhau,
Lối sống thuần chay là chân lý nhiệm mầu,
Vì tất cả đều nương nhau để sống.

~ Mai Phước Hòa ~

Hoa Kỳ, ngày 28 tháng 4 năm 2016

Thứ Tư, 30 tháng 9, 2015

Tiễn Thu


Tiễn Thu

Ta cứ ngỡ thu đi không về nữa,
Nào ngờ đâu thu lại gởi trăng về,
Cho lòng ta man mác nhớ thương quê,
Thương nhân loại mải mê trong trường mộng…!!!

Tiễn thu đi… giữa đất trời lồng lộng,
Lá thay màu, lá rụng giữa trời đông,
Hoa tuyết rơi phủ kín khắp ruộng đồng,
Đàn chim én lạc bầy kêu thảm thiết…

Thu ơi thu…!!!  Tháng ngày xa biền biệt,
Sắc hoa tàn, hương phấn cũng phôi pha,
Tiếc làm chi vạn vật cõi Ta-Bà (*),
Rồi tất cả cũng “sinh, già, bịnh, chết…!!!” (**)

Thu ra đi... không nghĩa là thu hết,
Chỉ vì trăng lên xuống chín mươi lần,
Theo chu kỳ của vũ trụ phù vân,
Thu gắng đợi, xin đừng buồn, thu nhé.

Ta cầu xin… mong thời gian qua lẹ,
Cho đông tàn, xuân đến, hạ sang mau,
Cho thu về, trăng thắp sáng địa cầu,
Cho muôn loại nắm tay nhau vui sống.

(*) Cõi Ta-Bà:  Theo quan điểm Phật giáo, “cõi Ta-Bà” chẳng khác gì quán trọ, nhân loại sống trong cõi này đều giả tạm, vô thường, không thật.  Suốt cả cuộc đời chúng ta xoay vòng với sinh, lão, bệnh, tử, bị tiền tài, danh vọng chi phối, bức bách thật khổ não.
(**) Sinh, già, bịnh, chết hay còn gọi là sanh, lão, bệnh, tử:  Theo quan điểm Phật giáo, là bốn cái khổ của thế gian mà muôn vật đều phải trải qua.

~ Hoa Mai ~
Phoenix, ngày 30 tháng 9 năm 2015



Thứ Năm, 11 tháng 12, 2014

Chuyện Cuộc Đời


Chuyện Cuộc Đời

Tĩnh lặng, hồn nhiên, mỉm miệng cười,
Thăng trầm thế sự một trò chơi,
Sao em vẫn mãi... than, hờn, trách...
Chuyện của năm xưa... chuyện cuộc đời...!!!

Tai nghe trong gió lời than thở,
Một chút yêu thương, vạn chút sầu,
Hờn trách trời cao sao chẳng thấu,
Giận đời đen bạc vũng bùn sâu...

Mắt thấy trong mây vạn sắc màu,
Đen nhiều, trắng ít... kéo đua nhau,
Xanh chìm, đỏ nổi, vàng thưa thớt,
Bạc khắp không gian, tím địa cầu...

Cảm giác trong em đau khổ nhiều,
Cố tìm hạnh phúc giữa cô liêu,
Tranh đua đuổi bắt tình trong mộng,
Suốt cả kiếp người... chẳng biết yêu...!!!

Mắt thấy, tai nghe, cảm giác buồn,
Thương đời đen trắng lệ mưa tuôn,
Thương em trải nghiệm trường mê ngộ,
Sắc sắc... không không... diễn kịch tuồng.

~ Hoa Mai ~
Houston, ngày 11 tháng 12 năm 2014

Thứ Bảy, 29 tháng 11, 2014

Về Bên Mẹ


Về Bên Mẹ

Ta cứ ngỡ xuống trần chơi một chút (1),
Nào ngờ đâu vạn chút nối liền nhau...
Ngày nối đêm, rong ruổi kiếp u sầu,
Lưu lạc mãi rừng hố sâu thăm thẳm...!!!

Xa một bước là xa hằng vạn dặm,
Tìm được gì...?  sao mãi đắm chìm sâu...!!!
Tỉnh thức nghe em, ra khỏi biển sầu,
Theo chân Mẹ (2) quay về mau em nhé.

Vì thương em, Mẹ ngày đêm đẫm lệ,
Dắt dìu em ra khỏi bể trầm luân,
Kể từ nay trên vạn nẻo đường trần,
Em bên Mẹ nguồn phúc âm vô tận.

(1) Xin tạm mượn câu thơ của tác giả vô danh mà BT Ngọc T. Nguyễn đã sưu tầm trên Facebook.  Chính câu thơ này đã làm cho Hoa Mai cảm tác viết vội bài thơ này để tặng các anh chị em thưởng thức.  Hoa Mai mong rằng lời thơ sẽ mang lại nét rung cảm diệu huyền thấm sâu vào tâm thức và giúp chúng ta mau mau tìm về bên Mẹ.

(2) Mẹ là tượng trưng cho Đức Mẹ Cao Quý Nhất, là Thượng Đế, Tim Qo Tu, là Đức Lãnh Tụ Thương Mọi Thế Giới.

~ Hoa Mai ~
Phoenix, ngày 29 tháng 11 năm 2014


Thứ Bảy, 4 tháng 10, 2014

ĐÊM NAY



ĐÊM NAY

Đêm nay... là đêm anh xin rửa nợ,
Nợ tình em, nợ non nước tang bồng,
Nợ lời ru của muôn loại hoài mong,
Nợ thế giới tình dưỡng nuôi khôn lớn...

Đêm nay... xin thắp lên những ngọn nến,
Cầu cho em mãi hạnh phúc vui tươi,
Cầu nhân gian tràn ngập những nụ cười,
Cầu muôn loại sống yên vui hạnh phúc.

Đêm nay... bởi vì em... anh tái bút,
Nhắn nhủ một lần... chỉ một lần thôi,
Tim Qo Tu (*): nguồn chơn phúc tuyệt vời,
Em tỉnh thức... hay vẫn còn say ngủ...???

Đêm nay... ta thả lòng vào vũ trụ,
Cảm nhận cuộc đời... hạnh phúc tràn dâng,
Rửa sạch vô minh, xa lánh bụi trần,
Vui giải thoát bên hồng ân Sư Phụ (**).

(*) Tim Qo Tu:  Tiếng Pusu của vũ trụ nguyên thủy, tạm dịch là Đấng Chí Tôn Yêu Thương Của Tất Cả Vũ Trụ.
(**) Sư Phụ:  Tim Qo Tu.

~ Hoa Mai ~

Phoenix, ngày 4 tháng 10 năm 2014


Thứ Ba, 14 tháng 8, 2012

Xin Mãi Yêu Anh...


Xin Mãi Yêu Anh...

Xin yêu anh...
không nhiều... nhưng chẳng ít,
yêu thương này, anh tặng hết nhân sinh,
nếu yêu anh...
xin chia sẻ... tấm chân tình,
cho muôn loại... hết điêu linh, khốn khổ.

Hãy yêu anh...
như trùng dương sóng vỗ,
ru cuộc đời... bớt nỗi khổ trần gian,
tay chung tay... ta đi khắp non ngàn,
gieo sự sống và bình an... cho nhân loại.

Xin yêu anh...
rộng thênh thang vạn cõi,
như ngân hà... chắp nối dải hành tinh,
như thiên quang... của cảnh giới tâm linh,
nguyện thắp sáng... vạn hành tinh, vũ trụ.

Anh chờ em...
trên giòng đời hội tụ,
khúc nhạc lòng và điệu vũ từ-tâm,
đệm ngân vang thánh thót tiếng dương cầm,
trong linh thể... nguồn phúc âm vô tận...

~ Hoa Mai ~
Phoenix, tháng 08/14/2012


Thứ Sáu, 10 tháng 8, 2012

Cái Nhìn


Cái Nhìn

...thân tặng anh Nguyễn Thư Sinh...

Nhìn lên ta chẳng là gì,
Nhìn sang ta cũng tường-vi, hoa hồng...
Nhìn chi nửa cảnh sầu đông,
Nhìn xuân hoa nở... thả lòng vui tươi,
Nhìn thu ta mỉm miệng cười,
Nhìn hoa phượng thắm... ta mời hạ sang,
Nhìn anh... em... chị... hiền ngoan,
Nhìn ai... ai cũng tình tang một thời...
Thư Sinh... sống giữa đất trời,
An nhiên thế sự... nhìn đời... nhả thơ...

~ Hoa Mai ~
Phoenix, tháng 08/10/2012


Thương Yêu


Thương Yêu

Ta yêu từng chiếc lá con,
Yêu hoa, yêu bướm, nước non chung tình...
Ngồi nghe khúc nhạc huyền linh (*),
Ta yêu thế giới tâm tình đa mang,
Trong ta nghìn cánh sao vàng,
Điểm tô muôn loại thành trang sử tình.
Ta yêu vạn vật sinh linh,
Cỏ, cây, đất, đá,... chân tình ta yêu...
Lời thơ nốt nhạc mỹ miều,
Xin dâng hiến trọn tình yêu muôn loài...

(*) thiền quán âm

~ Hoa Mai ~
Phoenix, tháng 08/10/2012


Thứ Hai, 25 tháng 6, 2012

Tình Tri Kỷ


Tình Tri Kỷ

Giòng thơ nhắn bạn mãi nơi đâu,
Bốn bể, năm châu, khắp địa cầu...
Kẻ ở quê nhà, thương ngóng đợi,
Người đi viễn xứ, nhớ về nhau...!!!
Tình thâm bạn hữu, vần thơ xướng,
Nghĩa trọng thi đàn, họa đáp câu,
Niêm luật làm chi, thêm nhức óc...!!!
Ân tình tri kỷ, mới bền lâu.

~ Hoa Mai ~
Phoenix, tháng 06/25/2012

Thứ Tư, 23 tháng 5, 2012

Giải Nghiệp Nước Non


Giải Nghiệp Nước Non

Non nước xẻ chia duyên nghiệp định,
Lòng thanh độ lượng giải thù ân...
Oán ân... ân oán... bao giờ hết...!!!
Giữ vững tâm từ... phục thế nhân.

~ Hoa Mai ~
Phoenix, tháng 05/23/2012

Thứ Ba, 22 tháng 5, 2012

Giữa Chúng Mình


Giữa Chúng Mình

...nhắn gởi những người tình lưu lạc (*)...

Giữa chúng mình...
Tuy hai ngả cách ngăn...
Càng đi xa... anh càng thấy rất gần,
Trong vũ trụ... mặt trời là hạt bụi...!!!

Này em ơi...
Chẳng bao giờ buồn tủi,
Duyên phận này, đã định đoạt từ lâu,
Mãi vui tươi và hãy ngẩng cao đầu,
Theo ánh sáng của tình thương vũ trụ...

Rồi mai đây....
Khi bầu trời hoan vũ,
Điệu nhạc tình sẽ trỗi khúc Chơn Như,
Ta chờ em... trên bến nước sông từ,
Rửa sạch mộng... cho em thôi buồn nhé...

(*) những ngươi tình lưu lạc là ý nói chúng sinh...

~ Hoa Mai ~
Phoenix, tháng 05/16/2012

Thứ Sáu, 4 tháng 5, 2012

Trái Tim Chết Nghẹn


Trái Tim Chết Nghẹn

Nhìn thấy em... mà tim lòng chết nghẹn,
Thương cho đời, hổ thẹn... kiếp nhân sinh,
Chinh chiến ơi...!!! gây thảm cảnh điêu linh,
Tanh máu thịt của người dân vô tội.

Bé yêu ơi...!!!  Xin ngàn lời tạ lỗi,
Tội lỗi nào...??? bé nông nỗi bi thương,
Giữa phồn vinh, lại có cảnh dị thường,
Đôi thân trẻ, nằm bên đường đói lạnh...!!!

Nhân loại ơi...!!!  thương cảnh đời bất hạnh,
Mở vòng tay, san sẻ mảnh tình thâm,
Dừng súng gươm, dừng chinh chiến, thăng trầm...
Xây hạnh phúc, xây hòa bình, lẽ sống...

Truyền cho nhau... những nụ cười, hơi ấm,
Những trái tim yêu, những tấm lòng thương,
Chia sẻ nhau cơm áo lúc qua đường,
Dắt dìu nhau trong tình thương nhân loại.

Gắng lên em, ta thành tâm xin lỗi,
Ngẩng đầu lên... cố giữ lấy niềm tin,
Cầu cho em, trên mọi bước hành trình,
Bớt đau khổ, nhiều tình thương... vui sống.

Hãy vươn lên, dù đời đầy gió lộng,
Gắng mỉm cười, đừng tuyệt vọng, nhé em...!!!
Ta ước mong làm một ánh trăng êm,
Xóa tan sạch những màng đêm đen bạc...

Soi sáng em trong chuỗi ngày thất lạc,
Hiến dâng đời nguồn suối mát thương yêu...
Để cho em không còn khổ đau nhiều,
Và nhân loại có thêm vầng trăng sáng.

~ Hoa Mai ~
Phoenix, tháng 05/04/2012